Như đã hẹn, chúng tôi đến thăm ông Phạm Bạn – nguyên cán bộ Cảnh vệ, tại văn phòng một công ty dịch vụ trên đường Hồng Hà (quận Hoàn Kiếm, Hà Nội). Là người sống tình cảm, kín đáo, nhưng với chúng tôi những người đã từng có thời gian công tác với ông trước đây, ông vui vẻ kể lại những bước gian truân nhưng đầy kiêu hãnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Đó là quãng thời gian ông vinh dự được bảo vệ đồng chí Phạm Văn Xô (mọi người thường gọi bằng cái tên thân mật là Hai Già) – Ủy viên Thường vụ Trung ương Cục, Trưởng ban Kinh tài miền Nam.

Sau khi tốt nghiệp Trường Công an Trung ương tại Hải Phòng, tháng 9/1966, Phạm Bạn, người thanh niên đất Cảng được phân công về công tác tại Đội Bảo vệ mít tinh, hội nghị và khách quốc tế (Cục Cảnh vệ – Bộ Công an). Thời gian đầu về đơn vị, ông được đồng chí Đội trưởng Đào Trọng Vận (sau này là Phó Cục trưởng Cục Cảnh vệ – Bộ Công an) giao nhiệm vụ bảo vệ các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng Nhân dân Cách mạng Lào hoạt động bí mật tại Việt Nam.

Chuyện kể của người lính cảnh vệ

Cuối năm 1968, do hoàn thành tốt nhiệm vụ, Phạm Bạn được các đồng chí lãnh đạo đơn vị tin cậy và giao nhiệm vụ bảo vệ tiếp cận đồng chí Phạm Thái Bường – Ủy viên Trung ương Cục, Trưởng ban An ninh miền Nam ra Bắc dưỡng bệnh. Sau khi đồng chí Phạm Thái Bường trở lại chiến trường miền Nam, tháng 5/1969, ông được giao nhiệm vụ bảo vệ tiếp cận đồng chí Phạm Văn Xô.

Cũng như bảo vệ các đồng chí lãnh đạo cấp cao khác, ông rất lo lắng làm thế nào bảo vệ thủ trưởng được an toàn tuyệt đối, không để xảy ra sơ suất trong bất kỳ tình huống nào. Nhưng ông cũng rất vinh dự. Vinh dự vì được sống và làm việc với một đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng, một đồng chí lãnh đạo chủ chốt của Trung ương Cục miền Nam, một người đã được già Thầu Chín (tức Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc) khai sáng bằng lý luận chủ nghĩa Mác – Lênin thời gian ở Thái Lan, một người đã từng là đại biểu đi dự Đại hội lần thứ I Đảng Cộng sản Đông Dương tại Ma Cao (Trung Quốc). Giờ đây, con người ấy đang lăn lộn với chiến trường miền Nam gian lao mà anh dũng. Nhưng vì tuổi cao, sức yếu, đồng chí được Đảng, Nhà nước đưa ra miền Bắc chữa bệnh.

Đầu năm 1970, đồng chí Hai Già trở lại chiến trường miền Nam. Trước khi lên đường, theo kế hoạch phải tập luyện leo núi một thời gian ở địa hình gần giống với núi rừng Trường Sơn. Sau đó, Cục Bảo vệ sức khỏe Trung ương kiểm tra, nếu đủ điều kiện thì mới được trở lại chiến trường.

Thực hiện kế hoạch này, một đoàn cán bộ gồm có đồng chí Hai Già và vợ; bác sĩ Hùng, thư ký Lê Linh Giang; hai đồng chí cảnh vệ Dương Xuân Hà và Phạm Bạn bí mật lên Tam Đảo tập vượt đèo, leo dốc. Trước khi vào luyện tập, đồng chí Hai Già yêu cầu mọi người tập luyện không kể ngày đêm, nắng mưa, gió rét… bởi theo đồng chí, địa hình ở đây so với ở Trường Sơn chưa thấm tháp gì.

Mấy ngày đầu tập hành quân leo núi, theo yêu cầu mọi người chỉ đeo một  balô con cóc đựng một số quân trang thường dùng hàng ngày. Sang tuần thứ hai, yêu cầu tăng trọng lượng phải cho thêm đá vào balô để trọng lượng tăng dần. Sau gần một tháng, hầu hết vực sâu, đỉnh cao của dãy Tam Đảo đều bị đoàn chinh phục. Công tác giữ bí mật cũng rất được chú trọng, cho nên mọi người ở khu nghỉ mát cứ ngỡ đây là đoàn khảo sát địa chất.

Đoàn xe của Bộ Công an chuẩn bị xuất phát tăng cường cán bộ và vũ khí, trang bị cho An ninh miền Nam (năm 1971).

Sau gần một tháng luyện tập, Hội đồng Y khoa Trung ương kiểm tra sức khỏe của đồng chí Hai Già. Khi nghe thông báo kết quả giám định đồng chí mừng lắm. Tiền nong dành dụm được đồng chí đưa tất cho mấy anh em bảo vệ và phục vụ, bảo tìm mua một con bê, rồi tự tay đồng chí làm món bê thui để chiêu đãi mọi người.

Buổi liên hoan đơn giản, gọn nhẹ nhưng hương vị món ăn do chính tay đồng chí Hai Già làm mãi mãi để lại kỷ niệm sâu sắc trong lòng mỗi người có mặt hôm đó. Tổ chức liên hoan xong, đoàn cán bộ tạm biệt khu nhà nghỉ lên đường vào chiến trường, hẹn ngày gặp lại.

Đường Trường Sơn ngày có hai tuyến đường song song. Một tuyến chỉ dành cho hành quân bộ. Một tuyến dành cho ôtô các loại ra chiến trường. Tuyến ôtô đi địch dễ phát hiện hơn, nguy hiểm hơn vì máy bay OV10 của địch hay quần thảo, mũi nó thính như “mũi chó săn”. Nó đã “ngửi” thấy thì chỉ trong chốc lát là hàng tốp máy bay C130, F105 và cả B52 bay đến như ruồi và ném rốckét, bom các loại…

Đồng chí Hai Già nắm được quy luật này nên chọn tuyến đường dành cho hành quân bộ. Thấy có người phân vân, đồng chí biết được tâm tư của họ nên giải thích: “Đi xe nhanh, nguy hiểm nhiều. Đi bộ chậm nhưng chắc, ít nguy hiểm. Nhanh, chậm không quan trọng, miễn là chúng ta đến đích an toàn. Chúng ta không sợ chết, nhưng lúc này chưa cần phải chết. Vì chúng ta có trách nhiệm bảo vệ an toàn những tài liệu quan trọng mà Trung ương giao chuyển vào chiến trường. Phải bảo toàn lực lượng vì chiến trường đang rất cần chúng ta”.

Giải thích rồi, đồng chí Hai Già lệnh cuộc hành quân bắt đầu vượt Trường Sơn. Đồng chí đề nghị cả đoàn, mỗi ngày đi một trạm. Hết binh trạm lại nghỉ một ngày. Thế là cuộc hành quân ròng rã gần 5 tháng trời cả đoàn mới tới đích an toàn, trẻ cũng như già và tài liệu của Trung ương được chuyển vào đảm bảo nguyên vẹn.

Theo công an nhân dân

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)