Những năm tháng sống mái ở trận mạc

Chúng tôi đến thăm gia đình ông Nguyễn Văn Thành, thôn Liễu Lâm, xã Song Liễu, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh vào một buổi sáng mùa hè nóng nực. Tại ngôi nhà ba gian mái ngói đã cũ, ông Thành kể cho chúng tôi nghe về những năm tháng mình tham dự chiến đấu. Theo lời ông kể lại, vào ngày 28/12/1965 ông cùng với nhiều trai tráng trong làng theo tiếng gọi của quê hương giang sơn đã nhận được lệnh phát xuất tòng ngũ. Ngày 4/1/1966, ông chính thức về đơn vị để huấn luyện, cho đến tháng 7/1966 ông cùng nhiều đồng đội của mình lên trực thăng đi vào chiến trận miền Nam khốc liệt. Nơi nhập ngũ trước nhất của ông là tiểu đoàn Lê Châu Đốc, đơn vị bộ binh để bổ sung ra các đơn vị khác. thời gian ở mặt trận, ông được cắt cử về sư đoàn 305 do trung tướng Lê Quang Đạo, chuẩn tướng Nguyễn Văn Điềm đảm nhận làm anh công vụ. Tuy ít khi phải ra trận mạc tranh đấu nhưng nhiệm vụ này của ông cũng khôn xiết nặng nề. Hằng ngày, ông có nhiệm vụ bảo vệ các tài liệu và bảo vệ sự an nguy cho các thủ trưởng, cấp trên những người trực tiếp chỉ huy cho cuộc chống chọi.
Ong Nguyen Van Thanh- linh cong vu cua cac tuong
Theo lời tâm sự của ông, ông được phục vụ các vị tướng này khoảng 3 tháng rồi được cử đi học lớp hạ sỹ quan, sau đó được bổ sung về Sư đoàn 3 chiến đấu. Nhiệm vụ của ông không chỉ bảo vệ các tài liệu quan yếu mà sự an nguy của các tướng cũng rất quan yếu, các ông đi đâu, làm gì ông phải đi theo bảo vệ, không được rời xa nửa bước, ngay cả khi ngủ ông cũng phải nằm gần để bảo vệ họ. Ý thức được trọng trách nặng nề đó của mình, ông chỉ biết chũm hoàn tất thật tốt nhiệm vụ được phó đó. Bên cạnh công việc làm mướn vụ ông được giao luôn cả nhiệm vụ làm mướn tác giao thông, đưa thơ dại, tài liệu. Năm 1968, ông được bổ sung đi B (trận mạc miền Nam) và được phục vụ Thiếu tướng Đàm Liên lúc đó đang làm Sư đoàn trưởng từ năm 1968 đến tận năm 1973.

Trong thời gian này, ông có trực tiếp tham gia chống chọi ở các khu vực như cảng Ninh Trữ, sân bay Thành Sơn, Kẹt Bồ Bồ (tỉnh Ninh Thuận), Phan Giang, Phan Thiết. Ông cũng kể cho chúng tôi nghe thêm về lần ông bị thương. Lúc đó vào khoảng 12h đêm ông được giao nhiệm vụ đi xuống tiểu đoàn 2 đưa một tài liệu rất quan yếu, nhưng không may bị tàu bay lên thẳng của địch phát hiện và rồi ông bị trúng đạn. Cũng may lần đó ông thoát khỏi cái chết, dù bị thương nhưng ông vẫn thế hoàn thành nhiệm vụ của mình, sau lần bị thương này ông được cho về an dưỡng ở Bến Thủy. Vào ngày 30/4/1975 ông được xuất ngũ và ra ngoài Bắc, được bổ sung về làm trợ lý của tỉnh đội Bắc Giang gần một năm. Tuy nhiên, vì gia đình khi đó rất khó khăn nên ông trở về nhà giúp đỡ gia đình cho tới nay.

Ngồi tâm sự với chúng tôi, ông Thành bổi hổi nhớ lại những năm tháng của mình ở chiến trận, dù tình cảnh chống chọi khó khăn gian khổ, có thể hy sinh bất cứ lúc nào nhưng với ông Thành đó lại là những năm tháng đầy ý nghĩa và kỷ niệm mà ông không bao giờ quên. Khuôn mặt khắc khổ của người cựu binh bừng lên khi  ông kiêu hãnh kể cho chúng tôi nghe về trận đánh khốc liệt mà ông được trực tiếp tham dự đương đầu. Đó là trận đánh ở hải cảng Ninh Trữ đến phi trường Thành Sơn vào năm 1968. Lúc đó, vào 5h chiều ông cùng với rất nhiều đồng đội của mình xuất quân đi đến chỗ tập trung, rồi tới 11h đêm thảy nhất tề cùng nổ súng. Trong trận đánh này, ông đã bắn liền một lúc được 7 quả B40, được tuyên dương trước toàn quân. Với thành tích đó, ông còn hai lần được cử đi dự Đại hội đoàn của toàn quân khu, được các thủ trưởng thưa lên trên và được khen ngợi.

Được biết, trong các vị tướng mà ông Thành được phục vụ người để lại cho ông nhiều ấn tượng và kỷ niệm nhất chính là thiếu tướng Đàm Liên. Đó cũng là người mà ông có thời kì được phục vụ nhiều nhất, một vị chỉ huy giỏi, luôn luôn gần gũi và trợ giúp mọi người. Nhưng trong một lần bị B52 đánh vào, thiếu tướng Đàm Liên đã hy sinh can đảm, tuốt Bộ tư vấn chỉ còn lại có hai người, trận đó ông được giao cho đi gửi công văn, khi về nghe các anh em nói bị B52 phá hết cả Sư đoàn ông đã rất buồn và khóc thương cho các đồng chí của mình. Kể đến đây, nước mắt ông trào ra khi nhớ lại những tháng ngày đau thương đó.

Nỗi buồn cuối đời của người cựu binh già

Ông Thành cho chúng tôi biết rằng, dù rằng ông có tới 11 năm dự chiến đấu ở trận mạc và bị thương song bây giờ ông vẫn chưa được hưởng chế độ trợ cấp hàng tháng của quốc gia. Mọi giấy má của ông tham dự kháng chiến vẫn còn đầy đủ, bên cạnh đó ông còn bị thương tật  11%. Hiện tại, trên đùi trái của ông vẫn còn một mảnh kim loại, bên cổ chân phải cũng bị ảnh hưởng bởi vết thương từ chiến tranh khiến cho ông hay bị đau hoặc đi không vững khi trời trở rét, giở giời là lại bị co gân rất đau. Cánh tay trái của ông chỗ gần chạm vai cũng vẫn còn một viên bi đang hôm mai hành hạ khiến ông bị đau nhức, khó chịu. Ông Thành đã nhiều lần đề nghị được đi giám định lại thương tật để có thể được hưởng trợ cấp thương tật hàng tháng nhưng huyện vẫn chưa giải quyết. Ánh mắt đầy vẻ đượm buồn, ông kể cho chúng tôi nghe về quãng thời kì ông cùng với nhiều người làm đơn lên xã, lên phòng Lao động –  Thương binh –  từng lớp của huyện với mong muốn họ sẽ xem xét, rồi cho ông đi thẩm tra lại mức độ thương tật một cách xác thực hơn để xem có chế độ nào dành cho những người tham dự kháng chiến như ông không. Nhưng từ năm 1982 đến nay, ông đã không biết bao lần đưa đơn, rồi tiến hành làm thủ tục khai báo nhiều lần nhưng hiện ông vẫn chưa được hưởng chế độ gì. hoàn cảnh của ông đã khó khăn nay lại càng khó khăn hơn.

Ông tâm tình, gia đình ông từ thời còn các cụ đã có truyền thống yêu nước, truyền thống cách mạng. Ông chỉ cho chúng tôi ngôi nhà ngang đã cũ của mình nơi có chiếc hầm bí mật và cũng là nơi gia đình ông đã che giấu nhiều cán bộ cách mạng. Đó cũng là nơi mà Đại tướng Văn Tiến Dũng và trung tướng Lê Quang Đạo đã về đó tránh giặc hai hôm sớm. Nay chiếc hầm đó gia đình ông đã lấp lại để phục vụ sinh hoạt gia đình. Đến đời ông tuy không lập được chiến công hiển hách nhưng cũng đã vào sinh ra tử thế mà giờ đây cuộc sống của ông từ khi giải ngũ vẫn luôn khó khăn chồng chất. Ông chỉ có mong muốn là giờ đây trong cuộc sống đơn chiếc một mình (vợ ông đã mệnh chung được mấy năm), chẳng thể làm được nhiều ông sẽ được Nhà nước hỗ trợ cho cuộc sống ngày nay của mình bớt khó khăn hơn. dù rằng, ông đã đưa đơn nhiều lần mong các cơ quan ban ngành giải quyết cho trường hợp của ông, nhưng vì mấy năm rồi cứ đưa đơn rồi lại khai báo mà không có kết quả gì khiến cho ông cảm thấy khôn xiết nản.

Khi chúng tôi hỏi ông hiện nay ông có làm đơn nữa không thì ông buồn bã lắc đầu, ông nói: “Thôi tôi già rồi, đưa đi đưa lại mấy năm rồi mà họ vẫn không giải quyết cho mình, bây chừ tôi cũng chán và không làm nữa, chỉ mong sao trời cho sức khỏe để tôi có thể hương lửa đầy đủ cho bà nhà tôi và có thể giúp đỡ các con, vì chúng cũng vất vả, khó khăn lắm”. Ông cũng cho biết thêm, mọi năm khi sức khỏe còn tốt, bà nhà mất rồi nhưng ông vẫn cố gắng làm mấy sào ruộng, nhưng từ năm ngoái tới năm nay sức khỏe yếu ông chỉ làm có một sào đủ để nuôi mình. Nhìn ông ngày ngày một mình lủi thủi trong ngôi nhà đã cũ với cuộc sống khôn cùng khó khăn như vậy chúng tôi không khỏi động lòng và mong sao một ngày gần nhất Nhà nước sẽ dành cho ông sự tương trợ gì đó thỏa đáng để bù đắp lại cho ông quãng thời gian đã cống hiến cho đất nước. Gần đây, theo Nghị định 41, 42 ông mới được quốc gia cho 7,4 triệu và được hơn 1 triệu đồng tiền huân chương. ngoại giả, ông Thành vẫn chưa được hưởng một chế độ hay khoản trợ cấp nào hàng tháng.

Nguồn st

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)