Anh Triệu do phạm sai lầm trong công tác nên bị điều qua làm bảo vệ cơ quan. Tuy không phục nhưng cũng không thể trách ai được, giám đốc còn bảo rằng làm bảo vệ cũng không dễ đâu nhé, phải qua giai đoạn sát hạch.

Anh Triệu nghĩ thôi thì lúc trước cũng đã hưởng thụ nhiều, cứ cố thêm vài năm rồi xin về hưu sớm vậy.

Ngày đầu đi làm bảo vệ, có một thanh niên đến bảo thu mua nguyên liệu nhựa của công ty. Hiện giá nguyên liệu thế giới đang tăng cao mà công ty lại đang tồn đọng một lượng nguyên liệu lớn. Giám đốc có bảo ai ra vào cũng phải đăng ký cẩn thận, còn người mua nguyên liệu thì khỏi. Công ty cũng muốn đánh một quả nhân lúc giá nguyên liệu tăng cao. Vì vậy, anh Triệu chỉ hỏi qua loa vài câu là cho vào.
lam-ba0-ve
Anh thanh niên dẫn theo một nhóm người lên thẳng lầu hai. Đến khoảng giữa trưa họ mới vui vẻ đi về. Vừa đóng cổng công ty, anh Triệu nhận được điện thoại của giám đốc: “Anh làm gì thế, anh lại phá hỏng việc của tôi nữa rồi!“.

Anh Triệu chẳng hiểu đầu đuôi gì cả, vội hỏi đã xảy ra chuyện gì. Lúc này ông giám đốc mới bảo: “Bọn thanh niên lúc nãy là bọn đòi nợ ở ngoài tỉnh. Trong đoàn có cả nhân viên bên tòa án mặc thường phục, cò kè cả buổi lấy mất 500.000 NDT. Tôi đã nói trên đại hội rồi, giờ bọn đòi nợ ngày càng tinh vi, các ban ngành phải nâng cao cảnh giác. Tạm thời anh bị cắt tiền thưởng quý này!”.

Từ đó về sau anh Triệu đều cẩn thận xem giấy tờ người ra vào, sợ lại gây thêm chuyện. Tuy nhiên, càng sợ ma thì lại càng dễ gặp ma. Một hôm, mấy chiếc xe hơi nối đuôi nhau đổ ngay trước cổng công ty. Chiếc đi đầu bấm kèn inh ỏi. Anh Triệu mở cửa, vừa định hỏi thì tài xế trong xe đã quay cửa kính xe xuống và bảo:

– Mở cửa đi ông già!

– Các anh tìm ai? Các anh ở đơn vị nào?

– Chúng tôi là bạn giám đốc, tìm anh ta đi nhậu.

Đang lúc do dự không biết có nên cho vào không thì xe giám đốc cũng vừa về đến. Thấy cảnh này, giám đốc quát:

– Đây đều là bạn tôi mời về đấy, muốn thầu kho hàng công ty. Anh Triệu, anh có biết thế nào là hiệu quả công việc không? Anh mà làm mích lòng khách hàng, ai gánh nổi trách nhiệm này đây? Tôi thấy anh cứng nhắc quá đấy!

Một tuần sau, anh Triệu bị cho về hưu non. Trước khi đi, giám đốc kêu anh đến bảo:

– Mọi người nói anh là người hồ đồ, lúc đầu tôi cũng không tin. Ai dè làm bảo vệ cũng không xong. Hiệu quả kinh doanh của công ty không đi lên chính là vì trình độ bảo vệ của công ty ta quá thấp.

Nguồn tuổi trẻ

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)