Tòa xác định Tuyến đã “vô cảm” khi biết người yêu chết mà vẫn lấy tài sản bán lấy tiền ăn nhậu, đi bar.

Một sáng cuối tháng 10, trước hành lang phòng xử án của Tòa phúc thẩm TAND Tối cao tại TP HCM, hai người phụ nữ lớn tuổi ngồi rơm rớm nước mắt. Khi nhìn thấy bị cáo được dẫn giải vào, cả hai nắm chặt tay nhau rồi một người nói: “Bà gắng lên đừng buồn nữa. Tôi sẽ xin tòa giảm án cho nó”. Người kia đáp lại: “Gia đình tôi biết ơn bà nhiều lắm!”. Rồi hai bà nhìn nhau cố nén những giọt nước mắt.

Một trong hai người phụ nữ đó là mẹ của bị cáo, người còn lại là mẹ của người bị hại – một cô gái tuổi đôi mươi bị chính người mình yêu sát hại.

Đến giờ xử, hai bà mẹ lại nắm chặt tay nhau khi nghe tòa tóm tắt nội dung vụ án, trong đó mô tả những tình tiết, hành động tội ác của bị cáo.
giam-an
Theo hồ sơ, Nguyễn Anh Tuyến (sinh năm 1989) và chị Nữ (sinh năm 1993) yêu nhau. Khoảng 2 giờ ngày 10/12/2012, cả hai thuê phòng khách sạn để quan hệ tình cảm. Đến 13h cùng ngày, Tuyến chở người yêu về nhà mình ăn cơm. Tại đây, Tuyến lấy điện thoại của chị Nữ ra xem và thấy có nhiều tin nhắn từ số lạ với nội dung thể hiện tình cảm. Cả hai cãi nhau. Sau đó, Nữ đòi về thì bị Tuyến kéo lại. Cho rằng Tuyến bóp cổ mình nên cô đánh lại và thách thức: “Mày bóp cổ tao đi”. Lập tức, Tuyến ngồi đè lên người Nữ và sát hại khiến cô tắt thở.

Xong, Tuyến lấy xe máy, bông tai và điện thoại của người yêu bán lấy tiền rủ bạn đi nhậu và đi bar chơi. Đến khi được gia đình khuyên, Tuyến mới đến công an đầu thú.

Xử sơ thẩm, TAND TP HCM đã tuyên án tử hình bị cáo về hai tội giết người và cướp tài sản. Sau đó, bị cáo và gia đình người bị hại cùng kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt.

Trả lời HĐXX phúc thẩm, bị cáo nói do đọc tin nhắn nên nổi cơn ghen. Chủ tọa nói: “Người bị hại yêu bị cáo và đang ở ngay cạnh bên bị cáo, cớ sao chỉ vì những tin nhắn bâng quơ lại đi giết người mình yêu thương?”. Tuyến lạnh lùng: “Vì người bị hại thách thức và đánh bị cáo”. Chủ tọa: “Câu nói đó chẳng qua chỉ vì yêu, vì giận của phụ nữ thôi chứ cú đánh của phụ nữ có nhằm nhò gì. Hơn nữa, bị cáo là người có học, từng đi nghĩa vụ quân sự mà lại hành xử như thế…”.

Nghe đến đây, mẹ nạn nhân khóc nấc. Mẹ bị cáo siết tay bà. Bà gạt nước mắt quay qua nói: “Bà đừng lo gì hết, tôi vẫn sẽ xin giảm án cho nó mà…”.

Khi được tòa mời, bà nói: “Xin tòa giảm án cho nó. Dù gì con gái tôi cũng chết rồi. Nếu có tử hình nó, con gái tôi cũng không thể sống lại được!”.

Tòa hỏi: “Có phải vì gia đình bị cáo đã bồi thường 100 triệu đồng tiền mai táng phí và 100 triệu đồng tiền bồi thường tổn thất tinh thần nên bà mới kháng cáo xin giảm án cho bị cáo?”.

Bà nói như khóc: “Tòa đừng nói vậy mà oan cho tôi. Cái chết của con gái tôi không đồng tiền nào có thể trả hết được. Nó là đứa con gái tôi yêu thương nhất, lo nhất. Khi biết nó yêu thằng Tuyến, tôi đã ngăn cấm và không thèm nhìn mặt một thời gian nhưng khi bình tâm lại, tôi nghĩ mình phải tôn trọng quyết định của con. Khi con tôi bị giết, tôi hận và căm thù nó lắm. Nhưng rồi gia đình bị cáo ngày nào cũng đến nhà xin lỗi và phụ giúp tôi chăm sóc người chồng đang bị bệnh, vì cảm cái tình đó nên tôi mới kháng cáo xin giảm án cho nó. Tôi xin giảm án là vì tấm lòng của mình chứ không phải vì tiền đâu…”.

Bào chữa cho bị cáo, luật sư cho rằng bị cáo từng có thời gian hoạt động trong quân ngũ, có bằng khen của đơn vị cũng như tại nơi cư trú nên cần xem xét tình tiết giảm nhẹ quy định tại điểm S Điều 46 BLHS để giảm án cho bị cáo. Ngoài ra, bị cáo thành khẩn khai báo, gia đình bị cáo đã bồi thường thiệt hại, gia đình người bị hại cũng làm đơn xin giảm án cho bị cáo…

Bác lại, đại diện VKS cho rằng nếu giảm án cho bị cáo là không đánh giá hết tính nghiêm trọng của vụ án. Bởi chỉ vì ghen tuông mà bị cáo đã ra tay giết người mình yêu thương một cách dã man, côn đồ, mất hết nhân tính, gây mất mát, đau thương cho gia đình người bị hại. Bị cáo còn thể hiện sự vô cảm khi biết người yêu đã chết mà vẫn lấy tài sản, bán lấy tiền rồi thản nhiên đi ăn nhậu, đi bar với bạn bè. Nếu bị cáo biết dừng lại khi nạn nhân kêu cứu và xin tha thứ hay sau khi gây án, không lấy tài sản của nạn nhân và không lạnh lùng đóng cửa lại bỏ đi thì có thể xem xét được.

Cuối cùng, tòa đồng tình với VKS và nhận định những tình tiết giảm nhẹ cho bị cáo đã được cấp sơ thẩm xem xét. Từ đó, tòa bác kháng cáo và giữ nguyên mức án tử hình như cấp sơ thẩm đã tuyên.

Theo Pháp luật TP HCM

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)