Đám lưu manh Hải Phòng sau này vẫn còn nhắc đến Lê Xuân Trường (tức Trường “ăn cắp”, sinh 1983, ở xóm Chợ, thị trấn Minh Đức, huyện Thủy Nguyên) như một tay anh chị “máu lạnh” và cũng chính là người “khai sinh” ra súng bắn đạn hoa cải trong các phi vụ “làm ăn”. Đã qua gần 7 năm nằm trong phòng biệt giam, tử tù Lê Xuân Trường vẫn chưa đến… lượt bị thi hành án. Tranh thủ từng giờ, từng phút còn được tồn tại trên cõi đời, Trường viết lại cho con trai của mình những dòng nhật ký chứa chan tình yêu thương…

Trong trại giam vẫn cưa đổ gái đồng hương

“Không biết có phải em được thừa hưởng “gien” của bố hay không mà đi đến đâu cũng có phụ nữ theo” – Lê Xuân Trường tếu táo khoe và cho biết rằng, bố của mình có đến… 5 đời vợ. Trường là con lớn của bà vợ thứ 2. Trường nhớ lại, khi đang học lớp 3 thì mẹ bỏ đi Trung Quốc. Sống cùng với bố trong hoàn cảnh vợ nọ con kia khiến Trường chán nản. Học hết lớp 7, Trường nghỉ học, bỏ nhà đi lang thang khi Hải Phòng, lúc Hà Nội, sống bằng nghề đánh giầy. Lúc ấy mặc dù  ít tuổi nhưng Trường đã có trong tay cả tá người yêu… Và cú “ngã” đầu đời của Trường là sau vụ lừa bán chiếc xe đạp của gia đình người yêu.

Trong suốt thời gian ở tù, Trường không những không được sự quan tâm động viên mà còn bị gia đình hắt hủi. Khi mãn hạn tù, Trường không về nhà mà tiếp tục bỏ đi lang thang, sống theo kiểu bụi đời. Trường bị bắt ở Trung Quốc sau một lần tham gia trộm cắp. Từ đây Trường bắt đầu mang thêm biệt danh “ăn cắp”. Cũng chính trong thời gian ở trại giam này, Trường quen một cô gái đồng hương Thủy Nguyên và sau đó lấy làm vợ đầu tiên…
nhat-ky-cho-con
Với bản tính lì lợm và liều lĩnh, từ lúc được ra trại bên Trung Quốc, Trường “ăn cắp” quy tụ bên mình một đám “ong ve” rồi thuê nhà ở chung, hàng ngày đi ăn cướp, đòi nợ thuê… Trường “ăn cắp” lúc đó được giới giang hồ nhắc đến với vẻ kinh hãi bởi sự tàn bạo. Trong nhiều phi vụ, Trường “ăn cắp” cùng đàn em phát hiện thấy “con mồi” là lập tức xả đạn, xong rồi mới cướp, kể cả khi nạn nhân là những người hầu như không có khả năng chống cự như phụ nữ, người già…

Sát thủ máu lạnh

Đến nay đã hơn 7 năm trôi qua nhưng nhiều người dân Hải Phòng vẫn còn chưa quên vụ cướp kinh hoàng vào đầu tháng 7-2006. Hôm đó vào nửa đêm, anh Bùi Văn Mười, sinh 1980, ở xã Thủ Sỹ, huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên, đi xe Jupiter trên đường 353 đến đoạn vòng xuyến xã Anh Dũng, Kiến Thụy, bất ngờ bị nhóm của Trường “ăn cắp” đi hai xe máy ép vào rìa đường dùng súng hoa cải bắn chết và cướp xe.

Từ Hải Phòng, Lê Xuân Trường còn kéo đàn em ra tận Quảng Ninh hoạt động. Cuối năm 2005, do mâu thuẫn với anh Phạm Đức Mạnh, sinh 1984, ở Tràng Minh, Kiến An, Trường cùng đàn em xông thẳng vào quán karaoke Thùy Sinh ở đại lộ Hòa Bình, thành phố Móng Cái, Quảng Ninh, dùng dao kiếm chém túi bụi, gây thương tích nặng cho nạn nhân.

Không chỉ giết người, Trường còn “lấy số” bằng cách vác súng cướp chiếu bạc hoặc sẵn sàng cùng đồng bọn dằn mặt đám giang hồ nào mới nổi. Đêm 19-6-2006, Trường cùng hai đàn em đi xe máy đến trước cửa nhà số 14/18 Miếu Hai Xã, Dư Hàng Kênh, quận Lê Chân, dùng súng hoa cải bắn thẳng vào nhóm thanh niên ngồi trên vỉa hè. Sau đó không lâu, tối 16-7-2006, Trường lại cùng 2 tên đàn em xông vào tận nhà, gí súng vào đầu Giám đốc Công ty My Sơn đòi nợ thuê cho đối tượng cùng ở huyện Thủy Nguyên.

Lần khác, do mâu thuẫn từ trước với Trần Thái Bảo, sinh 1984, ở An Hưng, An Dương, tối muộn ngày 30-11-2006, Trường cùng 2 tên đàn em đi một xe máy mang theo súng đến trước cửa nhà nghỉ Thanh Tươi, ở xã An Hưng, An Dương. Vừa gặp Bảo, không nói không rằng, Trường thản nhiên xuống xe, cầm súng bắn thẳng vào bụng khiến Bảo chết tại chỗ…

Và những trang nhật ký cho con

Sau khi liên tiếp gây ra những tội ác man rợ, Trường “ăn cắp” cùng đàn em tìm đường thoát thân. Trong thời gian lẩn trốn ở Hà Nội, với khả năng “cưa gái” của mình, Trường “ăn cắp” đã kịp làm siêu lòng một nữ sinh nhà ở khu vực đê Trần Khát Chân, Hà Nội.

Tuy nhiên, Lê Xuân Trường kể rằng, trước đó, khi còn ở Hải Phòng, Trường đã kịp lấy thêm người vợ thứ 2. Mối tình với người vợ thứ 2 của Trường “ăn cắp” cũng khá đặc biệt. Trong một lần ngồi chơi ở phố Lê Lợi, quận Ngô Quyền, vô tình gặp một ông thầy bói phán rằng Trường phải lấy một cô gái mang căn bệnh… vô sinh.

Chỉ khi lấy Trường làm chồng rồi thì cô gái này sẽ khỏi bệnh và đẻ cho Trường đứa con trai cũng rất… đặc biệt. Ban đầu không tin, nhưng sau đó hơn 1 tháng, Trường gặp một cô gái kém mình 2 tuổi có những đặc điểm giống như lời của ông thầy bói hôm trước phán. Đến lúc này Trường tin rằng đó là sự sắp đặt của tình duyên nên đã tìm mọi cách làm quen, tán tỉnh.

Chính thức trở thành vợ 2 của Trường nhưng vợ chồng cũng chỉ ở được bên nhau thời gian hết sức ngắn ngủi. Cuộc sống của kẻ giang hồ như Trường “ăn cắp” cứ nay đây, mai đó chứ có nơi đâu gọi là nhà. Thế nhưng cũng chính người vợ và đứa con trai ra đời đã làm cho Trường phải sám hối… Trường kể lại, mình bị bắt 10 ngày thì vợ sinh con. Từ khi bị bắt, Trường tỏ ra lì lợm, không hé răng khai bất cứ điều gì nhưng khi nghe tin vợ đẻ con trai thì Trường bỗng dưng bật khóc. Trường xin giấy bút, rồi cắm cúi viết một mạch hết bản này đến bản khác, khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình, dù biết rằng như thế cũng đồng nghĩa với việc mình phải nhận hình phạt cao nhất…

Gần 7 năm nằm trong phòng biệt giam đã qua, đứa con trai của Trường giờ đây đã vào lớp 1. Hàng tháng vợ Trường vẫn đều đặn đưa con vào thăm, động viên Trường. “Đó là nguồn động lực giúp em còn sống được đến ngày hôm nay” – Trường tâm sự rằng đã nhiều lần muốn tìm đến cái chết chứ không chờ đến ngày phải ra pháp trường đền tội. Thế nhưng cái chết vẫn chưa thể đến với Trường, kể cả những lần tuyệt thực hàng tuần hoặc có lần còn lao đầu vào tường…

Trường cho biết, đến bây giờ Trường hoàn toàn lạc quan sống cho đến ngày thi hành án. Bởi lẽ cuộc sống còn lại không chỉ có ý nghĩa với riêng Trường mà hắn còn mong muốn mang lại niềm tin cho các con. Tranh thủ từng giờ, từng phút còn tồn tại trên cõi đời, Trường viết lại cho con những dòng nhật ký. Trường nhớ như in từng câu chữ viết ra trong tất cả 1.680 trang nhật ký. Đó là những điều hay, lẽ phải, Trường mong muốn con mình sẽ làm theo. Trường cũng không hề giấu diếm, sẵn sàng thú nhận, kể lại tất cả tội lỗi của mình đã gây ra những mong con hiểu và tha thứ…

Trường cho biết, sau mỗi lần xin được của cán bộ tờ giấy, để tiết kiệm, Trường phải viết chữ thật nhỏ, không để thưa dòng. Trường nhẩm tính, nếu viết như bình thường chắc số lượng trang nhật ký của mình phải lên đến con số 3 – 4 nghìn chứ chẳng phải là hơn 1 nghìn. Ngoài những lúc dành thời gian viết nhật ký cho con, Trường còn tranh thủ ngồi đan những con giống nhỏ xinh gửi về làm vật kỷ niệm cho con.

Nguồn anhp

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)